Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Văn Linh)
  • (Nguyễn Thuận)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    102.jpg 21.bmp 12.bmp Han_mac_tu.mp3 1119.jpg Conlacloxo3.swf Conlacdon2.swf Tdnd_10_Na1.flv Chuyan_bAng_cao_tay.flv HaC_BANG_CHUYaN.flv 11CHANBONGCANHAN.gif CHUYENBONGCAOTAY.gif TAYDEMBONG.gif DEMBONG.gif AVSEQ011.flv

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Website của Trường THPT Triệu Phong.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Tư liệu khác >

    neu ban cam thay hoc hanh that kho khan

    Nếu bạn cảm thấy học hành thật khó khăn, hãy nghĩ đến mình sẽ trở thành thế nào trong tương lai. Có thể bạn sẽ là một bác sĩ hết lòng vì bệnh nhân, là một giáo viên tận tâm với từng bài giảng, hay một kiến trúc sư nhiệt tâm với từng nhịp cầu chi li kỹ thuật. Nhưng cũng có thể là không- là- gì- cả nếu bạn cảm thấy chán chường ngay từ khi đang mỗi ngày đến lớp! Nên, đến trường còn là để mình vun vén và nuôi dưỡng ước mơ.

    Nếu bạn cảm thấy học hành thật khó khăn, hãy nghĩ đến niềm vui mỗi ngày mình đến lớp, có nhỏ Mèo , có Vịt con, có thêm mấy tên Kiếng Cận hay Mặt mụn lúc nào cũng ở cạnh chọc phá nhưng yêu thương bạn hết mình. Hãy nghĩ đến nụ cười của Lớp Trưởng, tới cái nhìn lén của đội trưởng Bóng Rổ điển trai vẫn hay làm bạn đỏ mặt nhưng khúc khích cười. Vậy thì, đến trường còn là để yêu thương, phải không?

     

    Nếu bạn cảm thấy học hành thật khó khăn, hãy nhớ đến con điểm tám môn Toán mà mình đat được. Nó không phải là con số tuyệt đối, nhưng bạn tự hào vì mình đã học bài đến nửa đêm, và trung thực ngay cả khi thầy không trông thấy. Bạn thấy không, đến trường còn để trải

    Nếu bạn cảm thấy học hành thật khó khăn, hãy nhớ đến một bạn bằng tuổi mình gò lưng đẩy xe vật liệu nhễ nhại mồ hôi mà vẫn cười “ Mình vẫn cố gắng đến lớp mỗi tối!”, một bạn khác bật khóc vì phải nghỉ ngang chuyện học do hoàn cảnh gia đình, hay một đứa bé níu lấy bạn “ Cô ơi, con nhớ trường nhớ lớp!” trong bệnh viện Ung Bứơu. Bệnh tật, hoàn cảnh thành chướng ngại trên đường biết bao người đến lớp. Vậy nên đến trường là để cảm thấy mình thật là may mắn biết bao!

    Nếu bạn cảm thấy học hành thật khó khăn, hãy nghĩ tới bát cháo mẹ thức khuya cùng để nấu bưng lên, nghĩ đến ba là người ngày ngày đưa mình đến lớp, nghĩ tới em Út vẫn tự hào mình là một “ tấm gương”. Hay nhớ đến cô dạy môn Văn đã sẵn lòng cho bạn một điểm chín với lời phê “Cố phát huy em nhé!”, nhớ thầy Lý kiên trì giảng tới lui khi bạn bảo mình vẫn chưa hiểu bài. Thấy không, học hành còn là vì niềm kỳ vọng và báo đáp kỳ vọng đó!

    Nếu bạn cảm thấy học hành thật khó khăn, hãy nhớ mình là thế hệ sẽ vượt qua và chắc chắn vượt qua. 7X tiến xa hơn 6X, 8X lại đánh lui thế hệ trước nhưng bị vượt mặt bởi những teen 9X giỏi giang ngày hôm nay. Chính bản thân mình bạn cũng không muốn trở thành người tụt hậu hay thua kém đàn em, không muốn kiến thức mình bước lùi hay trở thành người ngoài cuộc trong cuộc sống. Và giờ này, khi mình đang ngồi đây có biết bao người đang không ngừng cố gắng, khi mình đi ngủ sớm thì còn bao bạn khác đang cặm cụi bài vở. Vậy thì, đến trường mỗi ngày còn cho bạn vật liệu để xây những tường thành tri thức ngày càng cao, đúng không?

    Mình đã đọc được một câu chuyện rất ý nghĩa. Một nhóm những người du mục liên tục di chuyển để tìm nước uống, thực phẩm và không ngừng than trách tại sao cuộc sống của mình lại vất vả đến thế. Một lần, họ gặp một nhà thông thái và hỏi cách để cuộc sống trở nên dễ dàng hơn. Nhà thông thái đã bảo mỗi người hãy nhặt thật nhiều đá, càng lớn càng tốt, ngày hôm sau ông ta sẽ trở lại . Ai cũng ngạc nhiên lẫn thất vọng vì không tìm ra được một lời giải đáp chính xác nhưng cũng nhặt một vài viên bỏ vào túi đeo bên mình.

    Ngày hôm sau nhà thông thái trở lại, bảo mỗi người hãy mở túi mình ra xem. Điều kỳ lạ là những viên đá đều đã hóa thành vàng. Mọi người vui mừng, nhưng vẫn không thiếu những tiếng chặc lưỡi tiếc nuối vì mình không nhặt nhiều hơn…

    Bạn ạ, hãy nhặt cho mình thật nhiều đá. Có thể có những lúc thấy mình mệt mỏi vì những gánh nặng và bất tiện nó gây ra, nhưng hãy vững tin bởi mình đang trên con đường biến nó thành vàng, phải không?

    nghiệm những thử thách và tìm cách vượt qua!

    Nhắn tin cho tác giả
    Phan Thi Kieu Nhi @ 14:39 29/10/2009
    Số lượt xem: 301
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến